Cô Bé Bán Diêm
:: Thaonguyentinhyeu Website ::
Đêm giáng sinh năm ấy trời
thật lạnh. Đã mấy ngày liền tuyết rơi liên miên, như hối hả điểm trang cho thành
phố vẻ thánh khiết để đón mừng ngày kỷ niệm Chúa Cứu Thế ra đời... Em bé tay ôm
bao giấy đầy những hộp diêm, vừa đi vừa cất giọng rao mời. Lạnh thế mà bé phải
lê đôi chân trần trên hè phố. Đôi dép cũ rích của bé sáng nay bị lũ nhóc ngoài
phố nghịch ngợm dấu đi mất. Trời lạnh như cắt. Hai bàn chân của bé sưng tím cả
lên. Bé cố lê từng bước sát dưới mái hiên cho đỡ lạnh, thỉnh thoảng đôi mắt ngây
thơ ngước nhìn đám đông hờ hững qua lại, nửa van xin, nửa ngại ngùng. Không hiểu
sao bé chỉ bán có một xu một hộp diêm như mọi ngày mà đêm nay không ai thèm hỏi
đến.
Càng về đêm, trời càng
lạnh. Tuyết vẫn cứ rơi đều trên hè phố. Bé bán diêm thấy người mệt lả. Đôi bàn
chân bây giờ tê cứng, không còn chút cảm giác. Bé thèm được về nhà nằm cuộn mình
trên chiếc giường tồi tàn trong góc để ngủ một giấc cho quên đói, quên lạnh.
Nhưng nghĩ đến những lời đay nghiến, những lằn roi vun vút của người mẹ ghẻ, bé
rùng mình hối hả bước mau. Được một lát, bé bắt đầu dán mắt vào những ngôi nhà
hai bên đường. Nhà nào cũng vui vẻ, ấm cúng và trang hoàng rực rỡ. Chỗ thì đèn
màu nhấp nháy, chỗ có cây giáng sinh với những quà bánh đầy mầu. Có nhà dọn lên
bàn gà tây, rượu, bánh trái trông thật ngon lành. Bất giác bé nuốt nước miếng,
mắt hoa lên, tay chân run bần bật, bé thấy mình lạnh và đói hơn bao giờ hết. Đưa
tay lên ôm mặt, bé thất thểu bước đi trong tiếng nhạc giáng sinh văng vẳng khắp
nơi và mọi người thản nhiên, vui vẻ, sung sướng mừng Chúa ra đời...
Càng
về khuya, tuyết càng rơi nhiều.Bóng tối, cơn lạnh lẫn cơn đói như phủ lên, như
quấn vào hình hài nhỏ bé ốm yếu. Bé vào núp bên vỉa hè giữa hai dẫy nhà cao để
tránh cơn gió quái ác và tìm chút hơi ấm trong đêm. Ngồi nghỉ một lát, chợt nhớ
ra bao diêm, bé lấy ra một cây, quẹt lên để sưởi cho mấy ngón tay bớt cóng. Cây
diêm cháy bùng lên thật sáng, thật ấm, nhưng chỉ một lát thì tắt mất, làm bé
càng bực mình hơn trước. Bé thử quẹt lên một cây diêm thứ hai. Khi cây diêm cháy
bùng lên, bé thấy trước mặt mình một bàn đầy thức ăn, những món đặc biệt của
ngày lễ giáng sinh. Bé mừng quá, đưa tay ra chụp lấy thì ngay lúc ấy cây diêm
tắt, để lại bé trong bóng tối dầy đặc, với cái lạnh bây giờ càng khủng khiếp
hơn. Bé sợ quá, sợ lạnh, sợ tối, vội vàng lấy bao giấy đổ diêm ra hết, rồi cứ
quẹt lên từng cây một, hết cây này đến cây khác. Trong ánh sáng của mỗi cây diêm
bé thấy mình được về nhà, được gặp lại người mẹ thân yêu. Mẹ âu yếm bế bé đến
gần bên lò sưởi, mặc cho bé chiếc áo choàng dài thật ấm, thật đẹp, xong nhẹ
nhàng đút cho bé từng miếng bánh ngon. Mẹ trìu mến ôm bé vào lòng, vuốt ve, hỏi
han đủ chuyện. Mồi lần que diêm tắt, hình ảnh người mẹ thân yêu tan biến, bé
hoảng sợ, vội vàng quẹt lên một que khác, mẹ lại hiện ra. Cứ như thế, tay bé cứ
say sưa quẹt hết mớ diêm này đến mớ diêm khác. Rồi như người điên, bé lấy que
diêm châm vào cả hộp diêm. Khi ánh lửa bùng lên, bé thấy mẹ cúi xuống bế bé lên,
mang bé bay bổng về nơi đầy tiếng hát, đầy những người thân yêu, bé không còn
thấy lạnh, thấy đói gì nữa. Sáng hôm sau, những người trong phố tìm thấy em bé
đáng thương nằm chết bên cạnh đống diêm vãi tung tóe trong ngõ
hẻm.
Hans Christian Andersen