Công Chúa Ngủ Xinh Đẹp
:: Thaonguyentinhyeu Website ::
Công
chúa Ngủ đang ngon giấc trên một chiếc giường đầy hoa có nắp đậy bằng pha lê.
Nàng xinh đẹp, phúc hậu và thông minh, tuy vậy cá
i sắc đẹp, cái
phúc hậu và cái thông minh đang ngủ cùng nàng. Nàng đã tồn tại, song nàng ngủ li
bì, cho nên coi như không có nàng. Chỉ có sắc đẹp của nàng hiện lên qua nắp pha
lê trong suốt, nhưng đó không phải là nét ưu của tính cách của nàng. Từ thuở nảo
thuở nào nàng chìm trong giấc ngủ, những người tí hon tốt bụng đứng thành vòng
tròn vây quanh nàng, chặn lối vào của lũ cướp và thú dữ. Họ biết rằng, chỉ có
Hoàng tử Lãng du mới được quyền đến bên nàng. Có điều không biết chắc chắn Hoàng
tử có đến hay không. Nhưng rồi họ mừng rỡ khi vào một sáng tháng năm những người
tí hon trung thành nhìn thấy Hoàng tử đang du ngoạn đúng vùng này. " Chỗ này ?
Chỗ này ? " - họ gọi to và lao vào mở nắp pha lê. Hoàng tử tiến lại gần. Chàng
ngắm nhìn và - Ôi, nàng Công chúa ngủ này mới đẹp làm sao. Do phản xạ mạnh,
chàng khom người và hôn lên đôi môi hồng nhạt của nàng. Đúng như dự tính. Công
chúa mở mắt, nàng tỉnh dậy và nhìn thấy Hoàng tử đang cúi xuống sát mặt mình.
Nàng ôm chẩm lấy cổ chàng, còn những người tí hon vây quanh nhảy múa hân hoan.
Họ cũng rất mừng là từ nay không còn phải túc trực bên công chúa nữa và bây giờ
thì họ có thể đi lo việc riêng của mình. Khi những người tí hon nhảy đi xa dần,
Hoàng tử vẫn ôm Công chúa, còn Công chúa vẫn ôm Hoàng tử. Tới khi lưng chàng mỏi
dừ, Hoàng tử đành ngồi ghé vào thành giường pha lê, nhưng người vẫn cúi khom
xuống mặt Công chúa, còn Công chúa vẫn tiếp tục ôm ghì lấy chàng - Hoàng tử
không thể thay đổi hẳn tư thếlúc này của mình được. Vì vậy sau một hồi lâu chàng
hỏi nàng:
- Bây giờ sẽ là cái gì đây?
- Bây giờ thì ta cứ giữ
nguyên như thế này mãi mãi - Công chúa đáp
- Mãi mãi? - Hoàng tử ngạc
nhiên.
- Tất nhiên. Chẳng phải vì thế mà chàng đã đánh thức em dậy và hôn
vào đôi môi hồng nhạt của em đấy ư?
- Thế nhưng, nàng Công chúa của anh
ơi, làm vậy mãi liệu chúng ta có phát chán hay không?
- Em chẳng hiểu
chàng nói gì. Đó chính là hạnh phúc chứ còn gì. Hoàng tử lúng túng và không
tranh luận tiếp nữa, bởi chàng không nỡ làm vậy. Mãi một hồi lâu chàng mới lại
nói, nhưng lần này Hoàng tử cố gắng trình bày cái nhìn chủ quan của mình có vẻ
như là khách quan.
- Nàng thấy không, hỡi Công chúa quý mến của anh, về
mặt chủ quan thì anh hoàn toàn nhất trí với nàng, nhưng về mặt khách quan thì sự
việc được diễn giải như thế này: anh là Hoàng tử lãng du đã được chương trình
hóa, có nghĩa là anh sinh ra là để lãng du khắp thế gian dặng tìm các Công chúa
ngủ. Hễ tìm thấy được một Công chúa ngủ nào đó thì anh tiến lại bên nàng, hôn
lên đôi môi hồng nhạt của nàng. Lúc đó nàng tỉnh dậy, nhưng sau đó thì nàng
không còn là việc của anh nữa. Và thế là anh lại tiếp tục lên đường.
-
Các Công chúa ngủ nào cơ...? Em đây chính là Công chúa ngủ chứ còn ai.
-
Đúng thế! Dĩ nhiên. Có nghĩa là, nàng là Công chúa thì quá rõ rồi, nhưng không
còn là ngủ nữa. Nàng không còn ngủ nữa, trong khi đó những nàng Công chúa tội
nghiệp khác vẫn tiếp tục ngủ li bì và dơi ngày được đánh thức.
- Những
nàng Công chúa khác là những nàng nào? - Công chúa vặn lại với giọng điệu khiến
Hoàng tử không dám mở rộng dề tài nữa.
- À ở đâu đó í mà. Thôi, không nói
chuyện này nữa.
Công chúa dừng lại ở câu trả lời chưa đầy đủ, bởi như
người ta nói nàng thông minh. Cho nên chỉ còn cách, bây giờ đến lượt Công chúa,
cố gắng trình bày với Hoàng tử cái nhìn chủ quan của mình có vẻ như là khách
quan:
- Chàng nói phải, em là Công chúa, thế nhưng không còn là ngủ nữa.
Có điều chính chàng đã đánh thức em dậy và bây giờ thì em không ngủ nữa. Vậy nếu
bây giờ chàng ra đi và em sẽ không ôm chàng trong cánh tay em nữa thì em sẽ là
ai bây giờ và biết làm gì bây giờ? Công chúa nói đầy sức thuyết phục.
-
Quả đúng, đó là vấn đề và mỗi lúc anh càng cảm nhận, câu chuyện thần thoại này
được viết theo lối dình mệnh. Tác giả chương trình hóa chúng ta theo cách, mọi
chuyện chỉ ăn khớp với nhau đến một thời điểm nào đó, rồi sau đó bắt đầu sinh
mâu thuẫn. Thôi thì bây giờ chúng ta hẵng cứ duy trì tư thế này, biết dâu tác
giả sẽ suy ngẫm, xóa bớt đi cái gì đó, thêm vào cái gì đó, thay đổi cái gì dó...
Và có thể chuyện sẽ được sáng tỏ.
Hoàng từ nói như
vậy, dẫu rằng mỗi lúc lưng càng thêm mỏi, song chàng thấu hiểu tình cảnh của
nàng Công chúa và có tình cảm chân thành với nàng. Thế là họ cứ giữ nguyên xi tư
thế đang có lúc này, có điều, ngay Công chúa cũng chẳng thấy hạnh phúc, bởi nàng
chưa chắc chắn hếu họ có giữ y nguyên như vậy mãi suốt đời hay không, còn Hoàng
tử cũng vậy, vì chàng chưa dám tin, đây là chỉ tạm thời. Mãi một thời gian sau
hoàng tử mới nói thế này:
- Anh thèm hút thuốc quá, nhưng hết nhẵn diêm
rồi. Nàng có cho phép anh chạy đi lấy diêm?
- Nhưng mà chàng có quay lại
không? - Công chúa hỏi vậy, vì nàng thông minh.
- Dĩ nhiên, anh sẽ quay
lại. Anh chỉ đi kiếm diêm và rồi quay lại ngay. Anh thèm thuốc quá
chừng.
Công chúa đăm chiêu. Một đằng sự thông minh bảo nàng phải hoài
nghi, một đằng lòng tất - nàng đã từng tốt bụng, thiên hạ nói vậy - bảo rằng,
nàng xót khi nhìn thấy Hoàng từ khổ sở do bị đói in-cô-tin. Sao lại nỡ làm khổ
người yêu ở chốn này. Cho nên nàng buồn rầu nói, vì sự thông minh và lòng tốt
không thuận với nhau:
- Chàng đi đi.
Hoàng từ bước đi. Đúng là
chàng thèm thuốc và đúng là chàng cần diêm - cho nên, về phương diện này thì
chàng nói thật. Thế còn thứ khác... Chàng hy vọng với sự trợ giúp của cái sự
thực một phần này chàng sẽ lấn át được sự ăn năn về chuyện toàn bộ. Bởi toàn bộ
phần còn lại là giả dối. Cho nên Hoàng tử đã hy vọng, bằng cái sự thật một phần
chàng sẽ chuộc lại được trong lương tâm mình cái giả dối hoàn toàn. Hy vọng sẽ
bị tiêu tan, đó là cái chắc. Khi hy vọng bị tiêu tan, thì chàng tin ngay. Bởi do
bị trừng phạt chàng đã biến thành một con cóc, một con cóc đáng khinh. Và chàng
có hình dạng của một con cóc cho tới khi - theo một chuyện thần thoại khác - gặp
được một nàng Công chúa có lòng nhân hậu đến mức, không cần để ý đến tên đê tiện
khả ố, nàng đưa đôi môi hồng nhạt của mình hôn lên cái mõm sần sùi của hắn. Lúc
đó thì hắn mới hiện trở lại là một Hoàng tử
Slawomir Mrozek (Ba Lan) - Lê Bá Thự dịch