Những Mối Tình Đầu
:: Thaonguyentinhyeu Website ::
Buổi tối lũ
con gái như những con gà mái tơ nhốt chung một chuồng tự dưng khó khé tra hỏi
nhau về mối tình đầu. Ừm. Yêu từ bao giờ, cầm tay lần đầu ở đâu ? Hôn người đầu
tiên là ai, có thích không, bao lâu thì tan vỡ? ƯÂm, đại loại là những chuyện vô
cùng "dở hơi không biết bơi".
Hương cười
phe phé kể yêu chú hàng xóm từ năm lớp mười. Chú hay sang nhà xin mẹ mắm tôm để
ăn cà. Nhà có bà con ở vùng biển nên hay biếu cả can mắm tôm đặc sản. Mẹ Hương
thểu thảo hôm nào cũng cho, chú hôm nào cũng sang xin, Hương nhìn thấy chú thành
quen, bữa cơm nào không thấy cái bát chìa vào là nuốt cơm không trôi. Hẹn hò đi
chơi mấy buổi. Mà đi thì trốn xuôi, trốn ngược mới được. Quy ra cũng tại chú gấp
hai rưỡi tuổi Hương. Hương xoe xoé "Nhưng đừng tưởng già, trông chú còn "phong
độ" lắm". Chú dẫn Hương đi chơi viện bảo tàng, đến nơi chú làm việc và nhân buổi
trưa không ai để ý, định hôn Hương. Nhưng luống cuống thế nào Hương ngã ngồi ra
đất, đập mông đau quá nên không thể hôn nổi. Hương bảo sau này đi với ai mà cả
hai đều có tình ý thì Hương phải chọn một chỗ cố thủ thật chắc chắn, đề phòng
rủi ro. Cả bọn nhao nhao "Thế sau có tiếp tục xi-nê-ma gì nữa không?". Hương lắc
đầu. Chú vẫn sang xin mắm tôm đều và mấy năm sau cưới một cô goá
chồng.
Đến lượt Huế. Nó thẹn thò một lúc mới dám thú nhận là hôn lần đầu
ở trong phòng hoá trang sau cánh gà hội trường. Nó với thằng bạn cùng lớp diễn
cặp với nhau trong vai đôi bạn cùng tiến. Trong quá trình tập vở chung, hai đứa
đã mắt la mày lém rồi nhưng thằng kia nhát gái đến nỗi phải diễn cảnh hai đứa
tay trong tay rất vui vẻ, hồn nhiên mà hai đứa cắc cớ nắm kiểu gì cũng thẹn thò
như đôi đang yêu nhau nên cô giáo bắt cầm tay luôn cho dạn. Đương nhiên cầm lâu
thì thích nhưng cái hồi hộp ban đầu cũng mất đi, thực tình cả hai chỉ muốn hôn
xem mùi vị nó như thế nào. Diễn xong đám bạn cùng trường hoan hô quá trời hai
đứa chạy vào trong tập hợp để ăn cháo gà bồi dưỡng. Đang theo đà chạy vào thì
thằng kia giật Huế lại dúi vào sau cánh gà và nụ hôn đầu đời thấm mùi son phấn
hoá trang đến nghẹt thở. Đúng ra là thằng kia phải ăn mấy lớp son của Huế. "Thế
là ngọt ngào rùi". Đứa khỉ gió nào đó kết luận và nhìn chăm chăm vào môi Huế xem
cái môi "hun" rồi nó như thế nào. Huế ngượng quá dúi mặt xuống đám chăn. Để gỡ
lũ tiểu yêu ra khỏi Huế, Hoa quyết định tự kể chuyện mình.
Hoa nổi tiếng
là đứa đa tình, giống gien mẹ. Mà mẹ nó có ai là không biết: Trẻ tươi mơn mởn,
bỏ bố con nó từ lâu và cặp với không biết bao nhiêu là ông quyền cao chức trọng.
Bà có tài "căn" đúng thời điểm ông nào sắp phất lên thì sà đến, đúng lúc nào ông
ta sắp sa cơ lỡ vận thì lảng ra, rút lui an toàn. Nó còn xinh hơn cả mẹ. Mới học
trung học mặt mũi đã rạng rỡ như hoa đào.
Nó tự hào
từng là bồ của tất cả đám con trai "có giá" ở trường. "Giá" ở đây là theo nhiều
tiêu chuẩn. Một là đẹp trai con nhà giàu, hai là học giỏi có khả năng, ba cũng
là cậu ấm con quan. Hạng bét nhất cũng phải có chút tài vặt như hát hay, đánh
bóng chuyền giỏi hay mồm mép tép nhảy… Nó làm cho khối đứa con gái dè chừng vì
sợ nó cướp bồ nhưng với bạn bè vô tư thì Hoa quả là một đứa rất đáng quý, thẳng
thắn và nhiệt tình. Thế mà nụ hôn đầu đời của nó thật thảm hại. Một lần mẹ Hoa
tổ chức sinh nhật cho nó ở nhà hàng. Khi nó đến nơi thì cả một bàn tiệc toàn các
ông tai to mặt lớn và có mỗi mình mẹ nó là phụ nữ. Nó lịch sự cũng nâng ly với
các chú nhưng chỉ được vòng đầu mặt mày đã xây xẩm. Ai đó dìu nó vào phòng. Chú
ngồi cạnh lúc nãy vào theo và đặt tay lên hông Hoa, gắn vào môi nó một cái hôn
nồng nặc mùi bia, rượu, gỏi cá sống. Hoa bảo chính nhờ mùi tanh ghê tởm ấy mà nó
tỉnh trí ra được mấy phút để kịp tát bốp vào mặt ông ta và vùng chạy. Hoa nghẹn
ngào "Sau này dù tao đã hôn rất nhiều, đã vung vãi nhiều thứ hơn cả hôn nhưng
giá như ai cho tao một cái hôn đầu đời thật thanh khiết thì có lẽ tao đã không
như bây giờ".
Cả lũ tự dưng trầm ắng xuống và bất giác đều thở dài theo
tâm trạng của cô bạn đáng thương. Riêng Châu, Châu thấy mình thật hạnh phúc. So
với tất cả những gì lũ bạn vừa kể, Châu không biết đấy đã phải mối tình đầu của
mình chưa, nhưng rõ ràng bảo đó chỉ là một trò trẻ nít thì Châu không đồng ý.
Bởi vì đó là một "mối tình tay ba" hẳn hoi.
Hồi ấy Châu học lớp hai. Vào
lớp cô giáo bầu Châu làm quản ca. May làm lớp phó. Hùng làm lớp trưởng. Bộ ba ấy
đã gắn bó với nhau suốt năm lớp hai do cô Hoài chủ nhiệm. Cô Hoài cũng là một cô
giáo mà Châu nhớ nhất trong suốt thời đi học của mình. Có lẽ là do những kỷ niệm
đầu đời bao giờ cũng như lúa ngậm đòng. Hương sữa thơm thảng thốt trên tay người
cầm dẫu sau này hạt lúa có mẩy căng đến bao nhiêu nữa. Nhưng chuyện về cô Hoài
nói sau vậy. Còn lúc này đây, mặc cho lũ con gái kêu toang toác, cười xoe xoé
trên một cái giường chật chội, Châu im lặng sống lại với kỷ niệm thơ dại của
mình.
Lớp trưởng chịu trách nhiệm chung về mọi mặt từ quân số, vệ
sinh đến hoạt động phong trào, lớp phó như May chỉ chuyên về học tập. Châu làm
quản ca, học rất giỏi, thêm nữa là con gái nên chữ viết đẹp và tròn trịa vô
cùng. Trẻ con chưa biết chú ý nhiều đến xinh đẹp, nhà giàu hay những tiêu chuẩn
như về sau này. Đơn giản đứa nào học giỏi sẽ là thống soái. Châu chẳng có một
chức vụ gì đáng kể nhưng lại nắm quyền chỉ huy cả hai "ông tướng". Ngoài học, lũ
Châu còn có bao nhiêu trò vui, như đi hái trộm me, xoài của những lâm trường ở
gần trường. Đi học hồi đấy cũng không có nhiều hàng rong và lũ trẻ con cuối thời
bao cấp làm gì có tiền mà tiêu vặt như bây giờ. Mỗi đứa được nhà chuẩn bị cho
một chai sáu lăm đựng nước lọc, đứa nào "xuya" hơn thì có cái biđông cũ của bố.
Nhưng ở trường chạy nhảy chơi bao nhiêu trò, chỉ một loáng cả nước lẫn các thứ
quả để dành đều cạn kiệt. May hay đi múc nước lã ở cái giếng trên đỉnh dốc để đổ
đầy lại cho Châu. Nước lã lại còn ngọt, mát hơn cả nước đun sôi nên lắm lúc chỉ
mong nước đun sôi hết để uống nước lã. Hùng ghen tị với May vì điều đấy, và cả
hai đứa con trai ngồi trong lớp chỉ chăm chắm nhìn chai nước của Châu đã sắp hết
chưa để còn giành nhau đi lấy. May gần nhà Châu hơn Hùng, nhưng bù lại, Hùng hay
được đi "họp" cùng Châu hơn chứ lớp phó chả bao giờ được đi họp dù vẫn "có
chức". Hùng rất "tâm lý", mỗi lần có dịp đi đâu cùng lại để dành cho Châu mấy
quả me chín. Hùng khoái nhìn cảnh Châu bóc từng lớp vỏ đã khô rốp sau đó nhăn
mặt nuốt từ từ cả quả me dài ngoằng vào miệng. Mặt Châu rất yêu. Trắng hồng như
búpbê, mỗi tội toàn bị các bạn bắt chấy từ đầu mình bỏ lên đầu Châu nên bố Châu
bực lắm. Mẹ tìm hạt na giã ra gội đầu cho Châu còn bố thì sắm cả bộ dao kéo và
nghĩ ra bất cứ kiểu tóc nào ngắn, gọn nhất để thực hành ngay trên đầu Châu.
Thành ra cái mặt xinh xắn ấy có hôm vác nguyên cả mớ đen đen ngắn um ủm như cái
nồi đất úp lên, hôm lại ba tầng xiên xẹo. Châu cứ khóc hết trận này đến trận
khác rồi lại phải mang kiểu tóc đấy cho đến lúc nào bố Châu nghĩ ra kiểu tóc
mới. May không bao giờ trêu Châu như các bạn khác. May dẫn Châu, bảo vệ Châu về
đến tận nhà. Hôm nào trời mưa May sang tận nhà đón Châu, hai đứa cùng đi chung
một mảnh áo mưa bộ đội của bố May. Mẹ Châu dạy cùng mẹ May nên hai bà mẹ rất hay
tâm sự về con cái. Thâm tâm Châu quý Hùng hơn dù Hùng không quan tâm được đến
Châu nhiều như May. Thậm chí trong quyển vở ô ly, Châu còn tập viết thư gửi
Hùng. May từ đấy ghét Hùng ra mặt và khi Hùng giao công việc hay cô giáo cử hai
đứa đi đâu May không bao giờ chịu đi chung với Hùng. Ngược lại Hùng cũng luôn
khó chịu mỗi lần May về chung với Châu. Nhưng rồi mùa xuân năm đấy làm đảo lộn
tất cả. Học sinh được nghỉ tết thì May tích cực sang nhà Châu rửa lá, tỉa cây,
quét dọn cùng Châu. Nhà May có một cây mận trắng, mẹ May rất quý thế mà May dám
bẻ một cành to sang cho Châu. Mẹ May giận nhưng không dám mắng con vì sợ đến tai
mẹ Châu. Cả tết năm ấy nhà Châu ngào ngạt trong hương mận. Châu quên hẳn Hùng.
Rồi bố Châu được điều đi công tác ở vùng khác và đưa cả hai mẹ con Châu đi. Mọi
việc diễn ra nhanh chóng, Châu không kịp tạm biệt cả cô giáo Hoài, lớp 2A lẫn
Hùng và các bạn.
Buổi chiều hôm ấy, May và Châu đứng dưới gốc cây mận
trắng nhà May đầy lưu luyến. May nắm bàn tay xiu xíu của Châu hẹn hò "Sau này
mình nhất định gặp lại châu. Mình sẽ đưa Châu ra tiệm cắt tóc chứ không để cho
bố Châu cắt và... và mình... nhất định sẽ... lấy Châu làm vợ". Châu cũng gật
đầu. Hoàn toàn không phải là một cái gật đầu thơ trẻ mà ngay cả bây giờ Châu vẫn
gật nếu May xuất hiện. Sự thực thì Châu có gặp lại "mối tình đầu" ấy một lần.
Hôm ấy, bố Châu đang ở cơ quan đột nhiên có một người đàn bà cùng thằng bé trạc
tuổi Châu xuất hiện. Lúc đó Châu đã học lớp sáu. Bố Châu đến trường đón Châu về.
Hai đứa đứng ngây ngô ngắm nhau và cả thẹn thùng nữa. Châu chỉ dám liếc trộm
May. May đã cao hơn Châu rất nhiều và không giống như trong tưởng tượng của
Châu. Chỉ một loáng mẹ May đã kéo May đi. May dặn với theo "May nói gì hồi lớp
hai Châu vẫn nhớ chứ? Luôn luôn là thế. Bao giờ mình lớn...". Châu lại gật đầu.
Suốt cả mối tình đầu, hai lần người ta nói những câu quan trọng thì hai lần Châu
đều gật gật. Cả hai đều còn bé quá để biết hôn nhưng dẫu sao cái nắm tay rụt rè
dưới cây mận Châu vẫn nhớ như in. Và mỗi lần như thế Châu lại mỉm cười. Rõ ràng
mình yêu từ rất sớm. Từ lớp hai đã biết yêu và hẹn ước rồi. Ghê
thật.
Châu ngoảnh lại đã thấy lũ gà mái ngủ hết rồi. Đầu đứa nọ ở dưới
chân đứa kia. Mông cái Hoa đặt ngang mũi cái Huế. Cái Hằng xoạc chân ngang như
cầu thủ chuẩn bị sút bóng, còn cái miệng "chi-ca-vâu" của cái Lan phô hết lợi.
Cái Bông ngủ ngoan nhất, hai tay khép trước ngực, mặt rất duyên, rõ là một đứa
con gái ý tứ kể cả trong giấc ngủ. Châu mãi vẫn chưa thu xếp được một góc cho
mình đành ngồi bó gối trong bóng tối mờ dịu phủ khắp căn phòng. Tám đứa con gái,
tám mối tình đầu, tám nụ hôn đầu, tám kiểu hẹn hò. Dẫu chua chát, buồn khổ, êm
đềm, trong trẻo hay bi hài đến cỡ nào đi chăng nữa những kỷ niệm đầu đời vẫn như
một giọt nước từng làm lay động cả một lá khoai xanh mướt, non
tơ...
Dương Nữ Khánh Thương