Ngày xưa có một chàng trai sống cô đơn trong ngôi nhà gỗ cạnh một
cánh rừng. Một hôm, trong lúc dạo chơi chàng trai bỗng thấy hai chú chim
non mất mẹ đang thoi thóp trong tổ trên một chạc cây. Lập tức chàng đem
chúng về nuôi trong một cái lồng rất đẹp. Với sự chăm sóc chan chứa tình
thương của chàng, hai chú chim ngày càng trở nên khỏe mạnh và xinh đẹp.
Mỗi sáng chúng cất tiếng líu lo để chào đón chàng. Một ngày kia chàng quên
cài cửa lồng chim. Thế là một chú chim liền bay ra khỏi lồng, nhưng nó
chưa bay đi hẳn mà lại lượn vài vòng quanh chàng như muốn chào chàng lần
cuối.Chàng trai buồn bã nhìn theo. Chàng không muốn phải rời xa nó. Chàng
không muốn tình yêu của chàng bay mất nên khi con chim bay thật gần chàng
liền với tay tóm lấy nó thật mạnh. Chàng sung sướng giữ chặt nó trong tay.
Nhưng một lúc sau, chàng cảm thấy con vật yêu quý bỗng trở nên mềm nhũn
trên tay. Chàng hốt hoảng xòe tay ra và bàng hoàng nhận thấy con chim đã
khép mắt qua đời. Nó đã chết bởi chính tình yêu mà chàng dành cho nó.
Chàng thẫn thờ nhìn con chim lẻ bạn còn lại trong lồng và bắt đâu mường
tượng rằng nó cần được tự do bay vút lên bầu trời xanh thẳm. Chàng liền
tiến đến chiếc lồng và nhẹ nhàng tung chú chim vào không trung. Nó lượn
quanh chàng một vòng, hai vòng, rồi ba vòng. Chàng đón nhận niềm vui của
nó bằng ánh nhìn rạng rỡ và trìu mến. Những muộn phiền trước đó không còn
nữa. Bỗng nhiên chú chim dịu dàng đáp xuống đậu trên vai chàng và hót vang
những giai điệu mượt mà chưa bao giờ trong cuộc đời chàng được thưởng
thức. Qua tiếng hót diệu kỳ kia, chàng trai chợt hiểu rằng cách nhanh nhất
để đánh mất tình yêu là khi ta nắm giữ nó thật chặt. Trái lại, để giữ mãi
sự yêu thương thì ta phải ân cần trao cho tình yêu một đôi cánh tự
do.