Tưởng Tượng Số Một !!
:: Thaonguyentinhyeu Website ::
Sau một ngày làm việc mệt mỏi, Hân
úp mặt xuống gối tự hỏi : ''Sao mình lại có phút cô đơn như thế này?''. Kha,
người yêu Hân chắc dạo này chán cô đến tận cổ hay sao mà không thấy ló mặt. Hân
cũng không có ý định gọi điện. Tra hỏi vặn vẹo một số lần thôi chứ luôn luôn
thì... Nếu đã đến lúc không tự giác được thì đành giải tán chứ còn biết làm
sao. Hân không thể khóc,
cũng không thể ôm nghẹt một con bạn nào đó mà tâm sự được. Đã trót khoác cho Kha
một vầng hào
quang thì giờ ''há miệng mắc quai'', mà ''xấu chàng thì hổ
ai''... Rốt cuộc Kha chỉ là một thằng trẻ con biết làm đủ thiên chức của một
người lớn. Khổ tâm cho Hân lắm, cứ chọn lựa cho lắm vào... Chả biết thế nào cho
đúng. Ngày xưa Hân chỉ nhận lời đi chơi với ai mà Hân có cảm tình thôi. Nhận lời
yêu Kha thực ra vượt ra ngoài dự kiến của Hân. Hân lúc đó yêu Vũ lắm rồi, Vũ chỉ
chờ một cơ hội để chính thức cùng Hân tay trong tay. Kha nhảy vào và sau những
kiên trì, chứng tỏ tình yêu thì Hân vẫn chẳng mảy may rung động. Nhưng vì tự ái
với Vũ mà chọn Kha. Đồ dở hơi, lúc này đây Hân đang tự rủa mình như vậy. Rủa
chừng nào hối hận chừng đó. Ai cũng bảo yêu Kha đi. Kha tốt, biết chăm lo cho
cuộc sống sau này của Hân chứ Vũ thì tính cách kiêu căng và lông bông như Hân,
hợp thì hợp nhau thật nhưng rồi sẽ sống ra sao ? Hân cũng trù trừ, hai mươi hai
tuổi rồi trẻ trung gì lắm nữa đâu mà yêu lớt phớt, chán thì bỏ. Yêu xác định dần
đi là vừa. Kha sẽ không để cho mày khổ đâu, hắn sẽ hứng mày như hứng hoa, cưng
mày như cưng trứng mỏng. ừ, rồi thì cưng, chỉ được giai đoạn đầu thôi. Bao nhiêu
lời ngon ngọt: ''Anh không như những thằng đàn ông khác, anh yêu thực lòng và
trước sau gì đều như vậy''. Chưa được một năm mà đã ngửi thấy mùi tan rã rồi Kha
ơi... Kha làm thế nào thì làm chứ em mệt mỏi và chán Kha lắm rồi. Kha chẳng ra
ông cũng chả ra thằng. Không có cái gì quyết đoán và tự do cả. Hân tự lập chừng
nào thì Kha dựa dẫm chừng đó. Hân tự một mình ra trường bươn bả chỗ này chỗ nọ,
Kha ung dung ở nhà chờ việc mà bố mẹ xin cho. Kha lúc nào cũng nói : ''Anh chỉ
thích em cười, em cười đẹp lắm Hân ạ''. Hân thì không thể cười nổi vì cái tính
vô tâm của Kha. Hân đang đau xé ruột vì em trai vừa mất. Kha không hề hay biết,
giận dỗi và bỏ về vì Hân không muốn đi chơi. Hóa ra tình yêu chỉ có vậy, nói với
nhau dăm ba câu tầm phào, hôn hít ôm ấp nhau tí rồi ai đi đường nấy. Mà Kha lúc
nào cũng nhoen nhoẻn : ''Em phải chia sẻ vui buồn với anh''. Nhưng chia sẻ với
Kha thì được cái gì. Lại câu muôn thủa ''Em phức tạp quá''. Đời Kha an nhàn quen
rồi, Kha đâu có hiểu... Không, Hân không muốn suy nghĩ cái gì nữa, mà chỉ muốn
chia tay. Người yêu như Kha thà không có còn hơn. Chả có chuyện gì khúc mắc từ
đầu đến đuôi nhưng Hân cảm thấy có một cái hố quá lớn giữa hai người. Hân mệt
mỏi.
Hoàng từ đâu phi xe đến trước mặt Hân. Trong đầu Hân lúc đó đang
trong tâm trạng như trên và cũng bị mệt mỏi vì câu chuyện tình yêu tự thiết kế.
Hoàng gọi toáng lên : ''Cô em yêu kiều, ngồi lên lượn hồ Tây một vòng cho nó đỡ
bị ngố''. Hân bật cười. Hai anh em ra khỏi nhà. Hoàng có sợi râu bên mép rất đểu
nên Hân hay gọi Hoàng ''râu''. Hoàng hơi đẹp trai và cô đơn từ đầu cho đến cuối
mõm giày. Lượn qua hàng hoa ngọc lan, Hoàng quay lại ý là sẽ đài thọ vụ này
nhưng Hân lắc đầu. Hoa với hoét, đi với con gái các mụ hàng hoa lại chém đẹp chứ
báu bở gì đâu. Để tiền đó còn ăn được đĩa khoai tây chiên ngon bỏng cả lưỡi.
Hoàng quay lại : ''Nhìn dân tình yêu nhau mà anh thèm lắm cô em a,ồ nhưng cái
tạng mình...
Mà cũng chẳng ai chịu nổi mình quá ba phút đâu. Em gái ạ,
thực ra thì anh quá phức tạp...'' Ha... ha... Hân cười phá lên, sao lại có lời
thú nhận hay ho thế. Hoàng phức tạp. Hân chưa bao giờ nghĩ Hoàng kén chọn vì
phân tích bản thân thế này. Hoàng bình thường trông cực dễ hiểu. Dân kiến trúc
mà. Đi làm từ khi còn đi học và xoay mòng mòng giữa giảng đường và các công
trình. Phim ảnh chỉ toàn món hành động. Ngày ăn ba bữa, ăn xong lại làm chén trà
nóng. Tối thì còng lưng ra phác thảo. Rỗi hơn tí thì rủ Hân đi chơi hoặc dặt dẹo
cùng Oánh xinh đẹp ra hàng Net tán tỉnh mấy em mười ba, mười bốn trên mạng. Hân
cũng chỉ chơi với Hoàng theo kiểu anh em nông nổi chứ để mà sâu sắc ruột gan thì
chưa bao giờ. ''Mà em cũng khó yêu lắm phải không?'' Hân cười. Lần này là vì bất
ngờ. Hân trông cực kỳ ướt át nhưng lại khô khan. Chỉ tưởng tượng là giỏi chứ
thực hành hơi kém. Trong đầu Hân một kế hoạch táo bạo nảy ra. ''Anh Râu này, hay
là anh em mình thử yêu nhau. Em cũng sẽ đối xử với anh như đối xử với một người
yêu và anh cũng vậy nhưng không được vượt qua giới hạn cho phép. Nếu anh đồng ý
chúng mình sẽ chính thức bắt đầu là người yêu từ tối nay''. Nói xong Hân run quá
nhưng lỡ bắn đạn ra mất rồi. Hồi lâu, thấy Hoàng vẫn yên lặng, Hân đâm ra hoảng.
Hân chữa thẹn : ''Hay thôi, về đi Râu, em có hẹn thằng bạn''. Hoàng vòng tay ra
sau tìm tay Hân : ''Về làm gì, anh đang muốn đi chơi. Đây là buổi tối đầu tiên
anh đi chơi cùng người yêu mà''. Hân run rẩy đặt tay mình vào tay Hoàng. Cũng
chẳng biết như thế có liều quá không. ''Mình rõ thật là dở hơi nhưng thây kệ.
Xong tối nay về tính lại tử tế''.
Sáng Hân chưa kịp chải tóc để đi làm đã
nghe Hoàng gọi từ ngoài cửa : ''Nhanh, đi ăn sáng em ơi''. Giọng Hoàng tự nhiên
như không. ''Hoàng nhập vai nhanh thật. Có lẽ mình cũng phải thích nghi thôi''.
Hân bước ra khoảng sân nắng sem sém mùa đông. Hoàng ngẩn ra vì mái tóc của Hân.
''Sao tóc em mềm thế nhỉ. Cứ y như là có nắng đọng trên đó''. Hân thấy buồn cười
nhưng vui vui vì một ngày mới. Ăn sáng xong Hoàng chở Hân đến công ty rồi mới
quay lại chỗ làm. Hoàng nheo mắt: ''Chúc một ngày đầu tuần suôn sẻ''. Hân quay
vào nghĩ ngợi về Hoàng, cứ lạ lạ, nhanh chóng, ẩm ương làm sao í. Nhưng làm sao
thì Hân lại chưa nghĩ tiếp vì ông giám đốc lại giao cho cả một loạt thông tin
các sản phẩm mới.
Buổi tối bây giờ Hân ngại đi chơi với Hoàng kinh khủng.
Không phải vì không thích mà đi thì biết cư xử ra sao. Hân toàn kiếm cớ bận,
Hoàng lại tiu nghỉu ra về. Hân cũng không biết Hoàng đang nhập vai hay yêu mình
thật nữa. Tất cả là từ lời đề nghị dở hơi của Hân. Lắm lúc chỉ muốn hét lên:
''Râu dê ơi, anh đang nghĩ gì vậy?''mà không dám... Hôm nay là thứ bảy rồi, hay
ho đây. Hân dĩ nhiên là phải ngồi sau xe Hoàng. Tự nhiên cô cũng thấy hồi hộp
đón chờ phút giây Hoàng đến. Và Hoàng đến thật, bảnh bao hơn mọi ngày. Hân lại
chờn chợn, nhỡ hôm nay Hoàng bắt mình xử sự như một người yêu thì sao ? Nghĩa là
ôm, hôn... Eo ơi, thà cứ chơi vô tư ngay từ đầu. Mà đến giờ có gì là không vô tư
đâu nhỉ? Hân chặn Hoàng : ''Râu ơi hôm nay chấm dứt hợp đồng đi, cứ trở lại như
ngày xưa cho nó thoải mái''. Hoàng ngớ người ra : ''Để từ từ, hôm nay anh có
sinh nhật, anh đã trót hứa với thằng bạn là sẽ đưa người yêu đến giới thiệu. Em
đi với anh nhé. Rồi sau đó muốn chấm dứt thì chấm.''
Hân đến. Cả lũ bạn
Râu hò reo ầm ĩ. Hân chẳng biết phải làm gì đành cười trừ. Ra về còn được khen :
''Người yêu Hoàng xinh nhưng mà ít nói ghê''. Hóa ra cũng chẳng ghê gớm như Hân
nghĩ. Hoàng chỉ nắm tay Hân nhè nhẹ dọc đường đi. ''Thế mà mình khéo tưởng
tượng''. Nhưng Hân hơi hẫng, chả biết Hoàng rụt rè kiểu gì mà... Tất nhiên lúc
đấy mình sẽ không đời nào chấp nhận nhưng con trai thì cứ thử xem, chứ cứ nắm
tay mãi thì cũng chán.
Hân chuyển qua mấy công ty rồi và Hoàng cũng sắp
hoàn thành cái bằng kiến trúc sư sau bao tháng ngày ì ạch đi đánh thuê. Hai
người vẫn thứ bảy đi chơi với nhau. Hân đỡ ngại hơn, dần quen với việc có Hoàng.
Tuần nào Hoàng bận công trình Hân tự dưng thấy trống vắng và mặc dầu chẳng có
cái gì ràng buộc Hân vẫn không thể có hứng rủ một vài thằng bạn tếu táo ngày xưa
đi lê la phố xá. ''Các ngày khác tao có thể dành cho bọn mày được chứ ngày đó
thì...'' Hân nửa đùa nửa thật tuyên bố với chúng nó như vậy. Mặc dù tối hôm đấy
nằm chỏng chơ ở nhà và tưởng tượng về Râu. Lắm lúc phát điên mất vì không có một
tiếng điện thoại nào chứng tỏ là Râu đang nhớ tới mình cả. ''Con trai vẫn thường
vô tâm như vậy. Khi ở nhà thì lúc nào cũng Hân. Lúc đi thì thôi.
Hết.''
Hợp đồng với Râu đang dở dang thì ''Trố'' xuất hiện. Trố là người
yêu đầu của Hân. Trố còn đáng chán hơn cả Kha lẫn Râu nhưng Trố là người đầu
tiên làm trái tim Hân mất ngủ. Hân chết vẻ đẹp trai của Trố. Vì cái hãnh diện ấy
mà Hân khóc ròng một tuần khi chia tay Trố. Bây giờ thì còn lâu Hân mới yêu lại
nhưng Hân quyết định trả thù Trố. Con vịt bé bỏng ngày xưa giờ đã trổ mã đôi
chút và cũng có thể nói là dễ thương chứ bộ. Hân im lặng khi nghe Trố nói lời
xin lỗi. Rằng bây giờ Trố mới hiểu tình cảm của Trố dành cho Hân là sâu đậm
nhất. Trố muốn quay lại chăm sóc Hân suốt đời. ''Nếu thế thật thì tôi cũng là
người chăm sóc ông chứ ông thì có mà chăm vào mắt. Bọn con trai sao đều một
giọng nghe phát ốm lên được''. Hân chửi váng lên trong đầu, dù sao thì cũng mới
chỉ trong ý nghĩ mà thôi. Cô được Trố chở đến một chỗ mà có thể coi là chốn xưa
của hai người. Trố gọi nước cam cho Hân và nhìn Hân dịu dàng. Sau vài ba câu
chuyện hỏi han tình hình học tập, sức khỏe Trố dừng lại để đo đếm ảnh hưởng của
mình đối với Hân, giọng hắn sẽ sàng ... Hân cười nhạt : ''Trố à, Trố định đến
vay tiền Hân phải không ? Số tiền lần trước Hân cho Trố vay Trố vẫn chưa hoàn
lại cơ mà?''. Trố ngồi chết lặng không nói được câu gì. Trố cứ tưởng Hân vẫn là
Hân ngây thơ khờ khạo ngày xưa. Mỗi lần Trố kêu thiếu học phí hay thiếu khoản gì
đó Hân đều sẵn sàng chạy vạy cho Trố. Còn sau đó Trố mất hút, để mặc Hân trả nợ.
Ăn chơi chán, quay lại ỉ ôi Hân vài câu lại đâu vào đấy. Hai kẻ bẽ bàng ngồi
thêm một lúc nữa. Hân thì buồn vì không ngờ Hân ngày xưa lại có thể sòng phẳng
như vậy. Khi Trố đòi ôm Hân, Hân đã xô Trố ra và bảo : ''Còn lâu Trố mới đáng
được đụng vào Hân''. Cô kiêu hãnh bước ra khỏi quán, gọi xe ôm đi về nhà. Thật
không thể chấp nhận được.
Có một điều không cần tưởng tượng chút nào là
Hân đang ngồi trước màn hình vi tính và tự phác cho mình dăm ba tình huống có
thể xảy ra nếu nhân vật của mình như thế này thì sẽ xảy ra như thế này, nếu như
thế kia thì sẽ xảy ra như thế kia. Và cái nào hợp lý và lô gíc nhất. Có lẽ chả
cái nào hợp lý cả, y hệt như cái tính ẩm ương của Hân. Hân đã không có thể hồn
nhiên như ngày xưa viết một cách đầy bản năng và say mê mà bắt đầu làm việc theo
một tiến trình cụ thể, bắt đầu từ ''lý lịch nhân vật'' rồi cuối cùng lại chẳng
biết nhân vật đến từ đâu. Cũng như việc cô yêu Kha cứ nghĩ là đúng đắn, chín
chắn, hóa ra lại là dở hơi và không có một cái lý do nào cụ thể để giải quyết và
không ràng buộc như Trố và Râu. Để có thể thoát thân mà lại không làm tổn thương
đến một trái tim đã đôi lần khờ dại mà vẫn chưa đi đến bến. Tưởng tượng của Hân
buộc cô phải đi lại từ đầu. Một mình đơn độc.